Thứ ba, ngày 14 tháng năm năm 2013

Cá chuồn, cá chuồn




Với những dân vùng khác, khi nói đến con cá chuồn chắc ít ai biết đến... bởi thứ cá rẻ tiền này chỉ có ở vài vùng biển miền Trung & có theo mùa. Hơn nữa, nó đòi hỏi chế biến cùng với một số thứ gia vị của vùng này nên cho nên... ít người biết là vậy.

Mùa hè cũng là mùa cá chuồn vào mùa. Cá chuồn nhiều xương & là loại cá rất rẻ tiền so với cá nục, cá ngừ, cá cu hay cá cam, cá hố... Và tôi chẳng biết chế biến món cá chuồn khấp có từ bao giờ... nhưng từ lúc tôi còn là thằng nhóc con chút xíu vừa biết ăn cơm tự xúc đã được bà Ngoại nấu món này cho ăn rồi... Rồi Ngoại qua đời, đến mùa cá chuồn, Mẹ cũng mua về làm cho cả nhà ăn... Con cá rẻ tiền nhưng chế biến đậm hương vị quê nhà để rồi những người con xứ Quảng Đà dù đi xa quê nhưng ai cũng nhớ đến hương vị con cá chuồn.

Nhà tôi mà hình như hầu hết người dân xứ tôi đến mùa cá chuồn rộ đều có ít nhất vài bữa ăn món cá chuồn. Ngày còn ở nhà, Mẹ hay làm cá chuồn khấp xong kho nước với... tôi thì nhác ăn cá nhiều xương như cá chuồn nhưng lại rất khoái nước kho của món cá chuồn kho nước. Tôi hay lấy nước kho cá chan ăn với bún hoặc cơm nguội... rồi bỏ thêm một muỗng ớt bột cay lên nữa trộn ăn... ngon nhứt là khi xế chiều lúc mới ngủ trưa dậy đói bụng... tô cơm nguội ngắt chẳng có lò viba chi để hâm nóng hết rứa mà ăn ngon ơ luôn!

Cá chuồn hình như nhà ai cũng làm món khấp lên chiên hoặc kho với mít non là nhiều nhứt. Cá chuồn khấp nhiều người nghe là lạ lỗ tai nhưng thiệt ra nó rất dễ mường tượng. Thay vì nói gấp thì ở quê tôi gọi là khấp, ý là gập con cá lại đó mà.




Cá chuồn Mẹ tôi mua về làm ruột, vi vảy xong rửa sạch, sau đó rạch bụng banh con cá ra giữ nó bẳng khía lưng phía trên. Rồi sau đó lấy phần sống lưng của dao dần cho nát xương sống... để có thể khấp con cá lại & gia vị thấm vào phần thịt cá chuồn.

Gia vị ướp cá là củ nén, sả, ớt, muối, bột ngọt... & có nhà thích ăn ghệ thì cho vào cối rồi giã nát luôn. Sau đó trét mớ hỗn hợp gia vị này vào phần trong của cá, sau đó gập [ khấp ] lại, con cá từ hình dài sẽ chuyển thành hình dáng khác... mà quê tôi gọi là cá chuồn khấp là rứa đó!




Cá chuồn khấp xong, bắc chảo dầu lên chiên... nếu muốn ăn cá chuồn chiên thì chiên miết cho vàng rụm... mùi gia vị nhất là của củ nén & sả khi gặp dầu phụng chiên sẽ bốc lên mùi thơm ngào ngạt khó cưỡng. Rồi khi ăn, giã chén nước mắm ớt tỏi nữa để chan sơ qua cá chuồn chiên mà ăn tôi đảm bảo mấy cơm cũng không đủ luôn đó nghe!

Còn với món cá chuồn kho nước hay kho với mít non thì chỉ cần chiên sơ cá sau đó cho vào nồi, cho nước vào nêm nếm để sôi sùng sục cho đến khi cá chín & thấm, cho mít non vào kho tiếp chút nữa là xong... có ngay một nồi cá chuồn kho với mít non ngon lịm ăn hao cơm lắm luôn.




Cá chuồn kho hay chiên chỉ là món nhà quê rẻ tiền mà đặc biệt là món cá chuồn kho với mít non ngày xưa Ngoại tôi bảo đó là món của nhà nghèo chế biến ăn cho rẻ. Với người dân vùng có cá chuồn, mùi vị của món này ăn vào trong họ rất chặt nên ai cũng nhớ, cũng thích ăn món này. Còn đối với người xứ khác, chưa chắc họ đã thấy món này là ngon đến mức người dân như anh em xứ Quảng Đà chúng tôi hay xuýt xoa khen ngợi... bởi nó không hạp khẩu vị với họ. Rứa nên có thể họ thử & thấy rất bình thường âu cũng là chuyện hiển nhiên mà thôi...




Cá chuồn chiên ăn với cơm trắng nóng quả là khó lòng cưỡng lại khi đang ăn kiêng không muốn ăn nhiều tinh bột... nhưng... chén cơm trắng thơm lừng mùi gạo mới, chén nước mắm ớt tỏi ngát mùi cùng với miếng cá chuồn khấp chiên giòn thơm đến nức mũi... thì ta nói cơm mô mà chịu cho nổi chứ hỉ!


Cá chuồn chiên, cá chuồn kho với mít non... cùng với những món ăn bình dân dung dị khác của ngừơi dân xứ Quảng Đà luôn là đề tài của dân xa quê như anh em chúng tôi khắn khít hơn khi ngồi lại bên nhau tám chuyện trên trời dưới đất. Và cũng chính những món ăn bình thường ấy bỗng trở thành sợi dây kết nối tình quê hương & cũng là thứ để chia sẻ, phiếm đàm râm ran không bao giờ dứt của những kẻ tha hương... hay thương nhớ quê nhà.

Thứ hai, ngày 13 tháng năm năm 2013

Con về nhà lúc mô Mẹ cũng vui như Tết



Về nhà là đã khuya, Mẹ đã say giấc ngủ... kêu cửa mấy lần Mẹ mới dậy mở cửa cho con. Tự nhiên rứa thấy mình có lỗi kinh dị, làm Mẹ đang ngủ ngon phải dậy mở cửa cho mình... nhưng mà đó là vì hãng máy bay nó làm trễ chớ con có ý rứa mô, Mẹ hỉ!

Nói rứa thôi chứ tôi & Mẹ đều giống nhau cái vụ dễ ngủ. Dậy mở cửa xong, hai Mẹ con nói chuyện chút rồi cũng đi ngủ. Nó chuyện với Mẹ, khi mô Mẹ cũng nói " Răng mà mi khùng quá rứa? cứ lang thang đi miết đen thui ớm nhách rồi tề..." hehe... Đêm tháng năm Đà Thành quê tôi chưa tới mùa nóng mà mát rượi. Tôi mở cửa sổ cho gió lùa vào thêm mát. Những ngọn gió đầu hè lao xao qua tán cây mận. Thi thoảng, tôi nghe những trái mận rụng lại rụng lộp độp trên mái nhà & sau đó nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say chẳng biết chi...

Thức dậy là nắng mai đã xỏ vào cửa sổ. Những giọt nắng vàng đầu ngày rọi vào cùng tôi chào đón ngày mới. Mẹ đi chợ rồi, chị Hai thì đang lục đục trong bếp. Chị đang nấu món mực với thơm cà cho cả nhà ăn sáng. Mực tươi Mẹ mua chợ sớm mai tươi roi rói. Chị Hai chỉ cần rửa sạch, xào qua rồi cho thơm cà, nước... vào nêm nếm vừa ăn là bắc xuống để ăn với bún cùng chén nước mắm ớt tỏi để thêm vào nếu thấy nhạt. Buổi sáng ở quê bên cái bàn cũ, bên cây mận đầy trái có mấy con chim sẻ đang nhảy nhót trên cành thật dễ chịu, bình yên.


Ngày ở quê nhà chầm chậm trôi theo ánh nắng vàng lang thang theo những tán mây bàng bạc. Về nhà hoài mà lần nào Mẹ cũng coi như lâu lắm tôi mới về. Về nhà toàn ăn là ăn, mà được ăn toàn món ưa thích. Chẳng cao lương hải vị, chẳng bổ dưỡng cao sang... chỉ là mấy món nhà quê dung dị ấy vậy mà lúc nào tôi cũng thấy ngon nhất. Mì Quảng nhà nấu chẳng có con tôm to, chẳng bỏ đủ thứ nhưng luôn là tô mì ngon nhất tôi từng ăn được. Mỗi lần mỗi vị, lúc nào cũng thấy ngon, thấy thật đậm đà.

Mẹ mua mấy con cá bả trầu về nấu ngót cho tôi dẻ thịt ăn vì đó loại cá tôi rất thích. Mẹ còn mua cá chuồn về chị Hai xẻ ra khấp rồi chiên thơm phưng phức cả một góc bếp. Chị Hai còn lo kho cá nục sẵn để tôi mang vào ăn nữa chứ. Chợt thấy có ai sướng hơn mình nhỉ? đâu cần giàu sang, đâu cần nhà lầu xe hơi đâu nhỉ? sống trong tình thương yêu, sống trong hạnh phúc ấm êm của gia đình là sướng quá rồi... phải không?


Gió trưa hè thổi lên từ hồ sen phía xa xa kia đưa mùi sen vào tỏa hương thoang thoảng... Mẹ nằm coi tivi rồi ngủ giấc trưa thật hiền từ. Nhìn Mẹ khỏe mạnh mà tôi vui lắm. Hạnh phúc nhất trên đời là ta còn Mẹ mà... có thứ tình yêu nào to hơn là tình yêu của Mẹ dành cho con, là sự nâng niu, chăm sóc của Mẹ dành cho những người con Mẹ đã sinh ra, nuôi nấng nên người...

Mẹ qua vườn ông Ngoại, hái về bọc ớt to bỏ tủ lạnh để con trai mang vào Saigon để dành ăn & cho bạn bè vì mẹ biết con trai là đứa mê ăn... ớt! Mẹ lo hộp, lo thẩu... sẵn để đó để tôi có cái mà bỏ cá kho, thịt kho... mang vào lại Saigon để ăn. Về miết chứ lần mô về cũng rứa, cứ lo cho con... lo miết lo hoài... một đời của Mẹ lúc nào cũng dành cho những đứa con, đứa cháu thân yêu của mình.


Buổi chiều trời chuyển cơn giông, mưa lắc rắc vài hạt chứ chẳng mưa nổi... trời chớm hè chưa vội tối nhưng Mẹ đã lo giục nấu cơm ăn tối. Tự nhiên nhớ lại những ngày xưa cũ rích... hồi đó đi học về là bà Ngoại hối vo gạo nấu cơm, ông Ngoại thì ngồi lau mấy cái bóng đèn... ngày xưa ấy ở quê chưa có điện nên nhà phải thắp đèn dầu. Cái bếp củi sau nhà lúc nào cũng có lửa vì ông Ngoại muốn có ấm nước chè xanh trên bếp lúc nào cũng phải nóng... & bây giờ cũng vậy, Mẹ vẫn như ông bà Ngoại quen uống nước chè xanh nhưng không còn cái bếp củi ấy nữa mà có cái bình giữ nóng. Về nhà ăn cơm xong, uống ly nước chè xanh thấy đã quá chừng chừng... nước chè xanh có đập thêm chút gừng tươi vào vừa thơm vừa ấm bụng cả nhà ai cũng thích hết trơn!


Về rồi lại đi, ngày trôi chầm chập ấy vậy mà lén lén nhanh không để ý... Mẹ sắp đồ ăn nào là cá nục kho, cá chuồn chiên, ớt, lá chè xanh... tùm lum cho tôi mang vào. Ra đi lúc trời chập choạng tối sau bữa cơm với món cá nục kho, canh ngót cá bả trầu no nê với Mẹ cùng cả nhà mà thấy thời gian sao nhanh quá, mới về nhà đây mà giờ đã phải đi... Mẹ đứng bên hiên nhà nhìn con trai vác balô đi lại cười thật tươi cho con yên lòng đi chứ chắc cũng buồn lắm đó. Con đi Mẹ hỉ, ít bữa con lại về chơi với Mẹ đó thôi... Mẹ cười, nụ cười thật hiền nhòa dần sau lưng con trong ánh sáng nhạt của bóng đèn treo trên mái hiên nhà bên cây mận. Con đi nhanh & sẽ ráng về nhiều lần với Mẹ bởi con biết có con về Mẹ lúc mô cũng vui như Tết mà phải không Mẹ của con?



Tôi rất thích bài thơ ni của chú Đỗ Trung Quân:

cuộc đời...[ cho ngày mother's day ]

ngày ta chào mẹ ta đi
mẹ ta thì khóc - ta đi lại cười
mười năm rồi lại thêm mười
ta về ngưỡng cửa mẹ ngồi- mưa phai
ông ai thế ? ông là ai ?con - tôi - cũng- đứa - con -trai -chưa -về
mẹ ta chưa ngủ đã mê
thương ôi ! trí nhớ trả về hư không
ông ai thế ? tôi chào ông ?mẹ ta trí nhớ về mênh mông rồi...hôn lên vầng trán như trời
thưa bà thằng bé về rồi nó đây !

Thứ năm, ngày 09 tháng năm năm 2013

Christchurch, thành phố hoang tàn & những chiếc container...




Tôi tính từ thị trấn của những nữ hoàng Queentown sẽ đón xe bus đi Chirstchurch để thỏa mắt ngắm cảnh đẹp ven đường. Vậy nhưng khi check giá vé xe bus thì thấy cao quá, có lẽ do tôi mua vé sát ngày nên không có vé rẻ... thế là chuyển sang coi vé máy bay & thấy chấp nhận được... vậy là tôi chuyển hướng bay đi Christchurch bằng máy bay của hãng quốc gia Air New Zealand thay vì đi bus như mình đã tính suy.



Phải công nhận cái xứ Kiwi này người ta cuồng bộ phim quay ở nước họ " Chúa tể những chiếc nhẫn" dễ sợ thiệt & hơn cả là họ biết PR đất nước mình qua bộ film này bằng chứng là đi đâu cũng thấy mấy thứ dính tới bộ phim này từ sách, áo thun, ly tách, nón... cho đến thân máy bay... chỗ nào cũng thấy hình ảnh đó cả!



Vậy là sáng cuối cùng ở Queenstown, sau khi đi ra phố uống ly cafe late nóng & ăn bữa sáng đơn giản xong tôi về lại nhà trọ thu xếp hành lý trả phòng rồi cùng cô bạn đồng hành Caroline của tôi vác ba lô ra trạm xe bus đón xe bus số 11 để đi sân bay. Sân bay Queenstown nằm không xa khu trung tâm nhưng đi taxi rất đắt. Như lần trước tôi kể, đi taxi từ sân bay về hết 40$ nên lần này chúng tôi đi xe bus ra chỉ tốn bằng một nửa tiền. Mắc cười lắm, tôi để ý mấy lần rồi... là ở Úc & New Zealand, bay nội địa người ta chẳng thèm kiểm tra passport hay ID card chi cả. Cứ check in online trước hay đến sân bay vào ki ốt check in tự động làm rồi in boarding pass xong drop hành lý & đi ra gate ghi  trên boarding pass mà đi. Bên Úc còn có vụ scan hành lý chứ ở NZ từ Queenstown tôi đi Christchurch họ chẳng thèm scan hành lý xách tay của khách chi cả, xách nước cả chai nước to loại 1.5 lít cũng không ai thèm quan tâm...

Bay chưa tới một tiếng đồng hồ là đến Christchurch. Ngày tôi đến Christchurch trời âm u nhưng đỡ lạnh hơn ở Queenstown. Nhiệt độ lúc đó chỉ chừng 18 độ. Trời không có ánh nắng mặt trời, khá nhiều mây đen u ám nên nhìn Christchurch từ trên cao xuống không có gì đẹp cả. Sân bay Christchurch nho nhỏ nhưng kiến trúc cũng khá  đẹp & không xô bồ nên rất dễ chịu. Tôi đi NZ với hành lý gọn nhẹ chỉ một cái balô trên lưng nên cũng chẳng gởi hành lý chi cả, xuống máy bay là ra ngoài liền & hỏi cách đón xe bus vào khu trung tâm.


Từ sân bay về khu trung tâm thành phố C.Church không xa lắm. Xe bus chạy cách 30' một chuyến & chỉ mất  chừng 30' là tới khu trung tâm. Tôi đi xe bus nên không thể chụp được cảnh hai hàng cây lá vàng lá đỏ ngã màu rực rỡ trên con đường nối từ sân bay về trung tâm đẹp ngây ngất. Có lẽ đó là con đừơng lá vàng lá đó mùa thu đẹp nhất mà tôi đã từng được tận mắt ngắm nhìn. Và tôi đã không có duyên để được ngắm nhìn nó vào ngày nắng vàng rực rỡ bởi lúc tôi đi ra lại sân bay là lúc trời nhá nhem chuyển sang đêm nên chẳng còn ngắm được chi...





Trước khi đi Christchurch, tôi có tìm hiểu qua internet khá nhiều về thành phố này... Những hình ảnh về những tòa nhà, những ngôi nhà thờ cổ xưa, những con đường rợp bóng cây & khu Botanic Garden to lớn đầy cây xa xõa bóng xanh ngắt đã làm tôi mê say đắm đuối... Vậy nhưng Christchurch là thành phố bất hạnh... vừa thoát qua một trận động đất to chưa kịp hoàn hồn thì một trận động đất to hơn nữa cách sau đó vài tháng đã san gần như bằng thành phố... Những toa nhà, những tháp nhà thờ, những khu thương mại... hôm nào giờ chỉ là những bãi đất ngổn ngang gạch đất hay trống huơ trống hoắc... Tôi đứng giữa khu được cho là nơi sầm uất nhất thành phố hôm nào giờ đây chỉ là bãi đất hoang tàn... Những con phố đứt quãng được rào lại, những tòa nhà đang dọn lại để xây dựng mới... & cũng lắm những dãy nhà còn nguyên hiện trạng sụp đổ & chúng được chính quyền cho những hàng container cũ làm rào chắn nhằm chống sập ngã ra gây nguy hiểm cho xe cộ đi ngang...





Ngỗn ngang gạch đá, sắt thép trơ trọi... cây cối cũng ngã rất nhiều, đa số khắp nơi là những thùng container cũ của các hãng vận chuyển được đặt rải rác khắp nơi & người Christchurch cũng rất thông minh khi sử dụng rất nhiều container cũ sơn lại để làm văn phòng, shop, nhà hàng cafe... để buôn bán bằng cách sơn phết lên container những màu sắc thật đẹp & sắp xếp chúng rất thẫm mỹ cùng với những chiếc bàn, cái ghế, cây dù... đâỳ màu sắc... làm cho khu buôn bán dã chiến có tên là Containers Mall này mang một nét độc đáo sáng tạo rất hay.




Không có nhiều thời gian ở Christchurch, tôi hẹn với người đồng nghiệp của tôi ở văn phòng Christchurch tại khu trung tâm vào buổi chiều thứ bảy. Christchurch ngày cuối tuần ở khu trung tâm mà bây giờ là khu Containers Mall rất đông người dân tụ về để mua sắm, ăn uống & xem street performance. Steve hẹn tôi qua email ở quán cafe ngay khu Containers Mall & anh ta đến trước ngồi chờ tôi ở đó. Tôi thấy mình xấu hổ khi đến trễ hẹn hơn 15' vì phải chờ xe bus & hỏi đường đi nên gây ra trễ chứ tôi hiếm khi trễ hẹn. Gặp Steve, tôi nói lời xin lỗi & anh cảm thông đập vai tôi thân thiện bảo mày cứ bình thường đi, mày là khách ở xa lần đầu tới mà có gì phải bận tâm như vậy...cứ vậy mà chúng tôi vừa uống cafe nóng vừa xí lô xí là đủ thứ chuyện mà đa số là chuyện tôi tò mò hỏi về thành phố quê anh Christchurch cũng như những chuyện buồn của hai trận động đất kinh khủng đã xảy ra ở đây.




Steve là đồng nghiệp nhưng anh ta lớn hơn tôi gần 20 tuổi. Tuy lớn vậy nhưng anh ta vẫn cứ vui vẻ như những người trẻ & tỏ ra ra rất mến khách. Tôi mang theo hai cái cà vạt lụa tơ tằm Vietnam để tặng anh ta & hai cái khăn choàng tơ tằm dành tặng cho vợ & con gái của anh. Steve khoái lắm, anh ta bóc ngay hộp đựng cà vạt ra & ướm ngay lên ngực... rồi khen tôi chọn màu đẹp quá. Không cần biết anh ta khen thiệt hay giả nhưng nhìn hành động rất thật của anh & cách khen đầy hài hước kiểu Kiwi của anh ta làm tôi phì cười & vui lòng. Uống xong cafe, Steve đưa tôi đi dạo quanh khu trung tâm để nhìn những tàn dư còn lại của thảm họa động đất. Nhìn cảnh buồn bã cộng thêm những cơn gió lạnh về chiều thốc lên làm lá vàng bay xào xạc trong không gian trống vắng của những bãi đất trống đang chờ ngày xây dựng lại mà thấy như cảnh trong những bộ phim tôi đã xem qua & chợt thấy thương cho Christchurch quá. Giá mà không có những trận động đất mạnh đó thì Chirstchurch sẽ đẹp lắm bởi cái đẹp không chỉ của kiến trúc, của phong cảnh nơi đây mà cả của tính cách của con người dễ thương nơi đây...




Steve dắt tôi & Caroline đi qua những nhà thờ cổ, tháp đồng hồ... & đáng nhớ nhất là đến gặp con gái của anh ta đang bán hàng ở một shop nhỏ cũng trong khu Containers Mall. Steve sinh ra trong gia đình giàu có, anh thừa hưởng rất nhiều tài sản từ cha mẹ anh & hiện tại anh đang điều hành chính văn phòng ở Christchurch với mức thu nhập rất tốt. Dù gia đình khá giả nhưng Steve bảo anh không muốn con cái mình thụ động & sống dựa trên tiền cha mẹ nên anh cho con gái mình đi làm thêm kiếm tiền tự tiêu xài, chi tiêu cho việc học của cô ấy ngoài thời gian đi học. Steve giới thiệu tôi từ Vietnam sang, cô bé vui lắm & bảo có nghe nói nhiều về VN vì có nhiều món ăn ngon lắm. Tôi cũng được nước PR luôn xứ mình cho cô ta nghe & khuyến khích cô ta nên đi một chuyến sang các nước Đông Nam Á. Cô ấy vui lắm & gật gù bảo sẽ rủ bạn trai tiết kiệm tiền đi làm rồi sẽ dành vài tháng mang balô sang khám phá Đông Nam Á như lời tôi giới thiệu... cô cũng bảo là nghe nhiều bạn bè đã đi nói nhiều về vùng đất ĐNA mà tôi vừa kể cho cô ta nghe. 




Không dể phí thời gian, Steve chở tôi & cô bạn Caroline của tôi đi lòng vòng ra bờ biển uống cafe tiếp tục & đi thăm cảng Christchurch. Trên đường đi, Steve trở thành một hướng dẫn viên rất xịn giới thiệu đủ thứ về những nơi đang đi ngang qua... anh không những kể về địa lý lịch sử mà còn kể chuyện thời sự xã hội rằng do các công ty bảo hiểm ở Christchurch chưa thể trả nổi tiền đền bù do thiên tai nên thành phố vẫn đang xây dựng rất chậm các công trình, thêm nữa lao động chân tay ngành xây dựng ở đây quá ít nên chính quyền đang kêu gọi nhập khẩu lao động vào để tái thiết Christchurch mau hơn... rồi chuyện do bị sập hầu như hoàn tòan các khách sạn nên hiện tại khách đến Christchurch tìm khách sạn book rất khó... đó là lý do tại sao chúng tôi phải ở khá xa khu trung tâm vì chẳng book được phòng nơi khu downtown.




Christchurch ngày tôi đến là vậy đó! Vắng vẻ, hoang tàn & chẳng có gì để chơi & khung cảnh sụp đổ ấy cũng làm bản thân mình thấy xót xa chùn chân không muốn lang thang đâu cả... Người dân Christchurch chẳng phải vì thế mà bỏ đi mà họ vẫn bám lại thành phố của mình để tái thiết & xây dựng nơi họ gắn bó trở lại như cũ. Christchurch rồi sẽ trở lại xinh đẹp như hôm nào nhưng chắc chắn sẽ còn lâu nữa... nhưng với những cá tính của con người Christchurch điển hình tôi đã gặp ở đây công với sự hỗ trợ của nhà nước Tân Tây Lan giàu có thì tôi nghĩ chuyện đó sẽ không mấy khó. Cầu mong cho Chirstchurch mau hồi phục, sẽ chẳng có thêm những thảm họa xảy ra nữa để Christchurch yên bình lại xinh đẹp như xưa...

 




Steve đưa tôi ra sân bay vào buổi chạng vạng để tôi bay chuyến bay đêm về lại Melbourne xinh đẹp. Steve biết tôi bay với Jetstar mà vợ của anh ta làm tiếp viên trưởng của Jetstar NZ nên anh hỏi xin mã số đặt chỗ của tôi không nêu lý do để làm gì nhưng sau đó lên máy bay rồi tôi mới biết là a hỏi để nhờ vợ anh sắp xếp cho tôi & cô bạn đi cùng Caroline những dịch vụ cộng thêm miễn phí bởi Jetstar là hãng giá rẻ nên cái gì muốn thêm cũng phải trả tiền. Vậy là chúng tôi được dời lên ngồi ghế trên cho thoải mái, được cho xài Ipad coi film miễn phí cũng như phục vụ bữa ăn, nứơc uống free luôn... 



Trở về Melbourne, tôi email ngay cho Steve cảm ơn những gì anh ta đã tiếp đãi mình trong thời gian ở Christchurch. Steve trả lời lại email tôi rất nhanh rằng anh ta thấy vui khi tôi & Caroline có những trải nghiệm đáng nhớ ở Christchurch dù thành phố bây giờ chỉ là những đống gạch đá vương vãi... Nhưng trong mắt tôi Christchurch dù hoang tàn, dù chẳng còn gì để ngắm, để chụp hình lưu lại nhưng Christchurch vẫn đẹp lắm, đẹp bởi con người nơi ấy đã làm cho nó trở nên đáng nhớ, đã để lại trong chúng tôi ấn tượng tuyệt vời về một Christchurch mến khách, đáng yêu.

Vậy đó, đừng nghĩ bạn có vẻ đẹp bề ngoài là có tất cả mà quan trọng hơn cả là tính cách, là thái độ cư xử của bạn ra sao để mọi người nhớ đến bạn, yêu mến bạn... Và không biết mọi người thế nào chứ với tôi, đi đến bất kỳ nơi đâu thì thái độ cư xử & tính cách của con người nơi ấy đóng một vai trò rất lớn trong cảm nhận của tôi về nơi mình đến... Phải chăng tôi già rồi nên có những suy nghĩ khó tính quá ư? :)

Steve & con gái anh ta. Thanks Steve rất nhiều!


Xem thêm note về Queenstown tại ĐÂY

Thứ sáu, ngày 03 tháng năm năm 2013

Kể chuyện leo lên nóc nhà Đông Dương...


Dự định về một chuyến chinh phục nóc nhà Đông Dương trước khi tuổi về già ấp ủ từ lâu nhưng cứ bận bịu với lịch ăn chơi dày đặc rốt cuộc cách đây gần một năm, sau khi tranh thủ xem những ngày nghỉ lễ trong năm & nhân lúc giá vé máy bay book sớm được rẻ vậy là tôi quyết định rủ cả nhóm dành dịp lễ 30/4 & 01/05 để leo Fansipan.


Biết là đi dịp lễ sẽ đông đúc, chật chội & đắt đỏ… nhưng cả nhóm đành phải chấp nhận bởi được cái này thì mất cái kia vì cuộc sống vốn dĩ cho ai tất cả mọi thứ bao giờ… vả lại cả nhóm đều nghĩ rằng lễ lộc người ta đi chơi relax là chính chứ cũng không nhiều người thích hành xác giống mình nên cứ vậy mà book tour leo núi rồi quất tới luôn.


Lịch trình của nhóm vạch ra là: Bay ra Hà Nội, chơi đến tối lên tàu ngủ, sáng sớm hôm sau tới Lào Cai đi xe lên Sapa, từ Sapa tour leo núi sẽ bắt đầu & sẽ nghỉ đêm trên núi 2 đêm sau đó về lại Sapa rồi xuống Lào Cai để lên tàu ngủ… & sáng kế tiếp đến Hà Nội rồi chờ đáp chuyến bay trưa về lại Saigon.

Vậy là trưa thứ bảy, hơn chục đứa “khoái được hành xác” vác ba lô ra phi trừơng để đáp máy bay đến Hà Nội. Tới thủ đô là xế chiều, cả nhóm đón xe bus về khu phố cổ lang thang ăn uống, ngồi café chờ đến 9h đêm lên tàu đi Lào Cai. Do không ngủ đêm ở khách sạn suốt chuyến nên cả nhóm book tàu nằm để ngủ được thẳng giấc. Ai nấy đều nghĩ đến chặng đường leo núi phía trước nên chẳng thèm thức để đánh bài mà đều lo ngủ. Lần đầu tiên nhóm đi chơi mà không đánh bài trên tàu… nhưng đó là điều phải bởi phải dành sức lực cho chặng đường gian nan ở những ngọn núi xa kia.


Tàu đến Lao Cai trễ hơn lịch trình 1h đồng hồ chẳng biết vì lý do chi nữa. Ra khỏi sân ga là xe của tour leo núi đón chúng tôi lên Sapa ngay & đến nơi là quá 8h sáng. Cả nhóm được bên tổ chức tour leo núi cho mượn phòng tắm để tắm rửa, vệ sinh cá nhân sau đó đi ăn sáng & lại lên xe để đến Trạm Tôn, điểm xuất phát của chuyến đi theo lộ trình dễ nhất dành cho dân không chuyên.


Do sức lực của thành phần tham gia trong nhóm không đồng đều nên lịch trình ban đầu chúng tôi chọn là 3 ngày 2 đêm: Leo từ trạm Tôn lên điểm 2200m ăn trưa sau đó tiếp tục leo đến điểm 2800 nghỉ đêm. Hôm sau xuất phát đi lên đỉnh rồi quay về lại điểm 2800 ăn trưa sau đó xuống 2200 nghỉ đêm & sáng hôm sau quay về trạm Tôn nghỉ ngơi rồi lại lên tàu về Hà Nội. Tuy lịch ban đầu là vậy nhưng cuối cùng chúng tôi lại rút ngắn thời gian nghỉ lại ở đây còn 1 đêm & sau đó về Sapa ở 1 đêm… lý do vì sau thì tôi sẽ viết tiếp sau.

Đoạn đường của chặng đầu tiên khá dễ, nói là dễ vì đường đi không mấy dốc hoặc có dốc nhưng không khó leo & tôi nghĩ nó như là đoạn đường mở ra để dụ người ta leo Fan vậy. Chặng này đi qua những con suối, những tán rừng xanh um với những cây cổ thụ to bám đầy rong rêu nơi gốc rễ. Lúc chúng tôi ở đoạn này trời có nắng nhẹ vậy nhưng sương mù cũng bao phủ quá trời nhiều. Con suối mát chảy dài & những tán cây xanh ven suối cùng với những đám sương đặc kín càng làm cho cảnh rừng trưa thêm đẹp. Thi thoảng có những bụi tre xanh cao rũ xuống hay những cành cổ thụ xanh mướt là đà… làm cho cảm giác chúng tôi không thấy chút mệt & cứ hào hứng mà đi đến trạm nghỉ 2200m độ cao.




Do leo trễ nên đến 1h chiều chúng tôi mới đến trạm 2200. Bữa trưa đơn giản giữa núi rừng chỉ là nắm cơm vắt, gà nướng, trứng gà luộc… vậy mà ngon lành hết sẩy. Ăn để có sức mà đi, uống để khỏi thiếu nước… nên ai cũng tranh thủ mà bỏ vào bụng những thứ cần thiết để chúng nuôi dưỡng cơ thể cho chặng đường dài phía trước. Ăn xong nghỉ ngơi một chút, cả nhóm lại bắt đầu vác balô lên đường tiếp tục cho một chặng đường gian nan đến điểm dừng 2800m độ cao.



Trời nơi núi rừng nắng mưa bất chợt lắm & chúng tôi bắt đầu thấy nhún lạnh bởi những cơn mưa lún phún bắt đầu rơi sau khi qua một đoạn dài có nắng vàng trời xanh thăm thẳm. Dù đi qua công ty tổ chức leo núi, họ lo cho túi ngủ, đồ ăn… nhưng ai cũng mang theo những đồ dùng cá nhân riêng trong balô của mình. Có leo rồi mới thấy khi leo núi, một 100gram nếu vứt bỏ đi được cũng sẽ bỏ đi vì cứ càng nhẹ càng tốt… Và đoạn đường gian nan đã bắt đầu xuất hiện, những cái dốc cao kinh khủng mà chẳng có đường leo… chỉ có những cục đá nằm lên nhau buộc người leo phải tự tìm điểm bám víu để đưa cơ thể lên hoặc xuống… đã làm khó những người nghịêp dư đi leo núi như chúng tôi hết sức nhọc. Cái balô tôi mang vì ham hố đem theo quá nhiều vật dụng cá nhân như máy chụp hình, pin dự phòng, đèn pin, mền cá nhân, gối… hơn 7kgs đã trở thành gánh nặng trên vai mình. Có thể nhờ porter vác với giá 150k nhưng tôi không vì tiếc tiền đó mà là muốn mình tự vác nên đã để nó trên vai suốt quãng đường dài cho đến khi lên đỉnh & lúc leo xuống điểm xuất phát luôn.



Nỗ lực, hít thở đều, nghĩ đến điểm 2800m gần kề, chúng tôi cuối cùng cũng đã vượt qua mấy ngọn đồi với con đường cheo leo đầy dốc cao lắm sình lầy do mưa nặng hạt để rồi đến trạm 2800m ăn tối & nghỉ đêm lúc đồi núi xung quanh đã bị bóng tối bao trùm. Tùy vào sức lực mỗi người nên chúng tôi chia thành các tốp tới điểm dừng khác nhau. Tôi & hai người nữa luôn nằm trong tốp đầu tiên cán đích. Trời bắt đầu rơi nặng hạt. Cả đám trú đêm trong cái lều dài dựng dã chiến dưới chân núi. Mỗi người một túi ngủ, một cuộn giấy vệ sinh… muốn đi nặng nhẹ chi thì cứ mà tìm bụi chui vào mà giải quyết. Cái lều thấp tè, mấy chục con người chen chúc như cá mòi xếp lớp… ăn cũng ở đó, ngủ cũng chính tại nơi vừa ăn & may sao không ai phải “đi nặng” nên cũng chưa cần phải vác cuốc đi đào hố… hihi… trời cứ mưa rơi lộp độp trên đầu, gió cứ từng cơn rít ngoài kia, màn đêm thì bao trùm, sình lầy nhão nhẹt xung quanh… nhiệt độ xuống lạnh tê tái… ăn bữa tối rất đạm bạc cũng phải ráng mà nuốt vào cho có sức… để ngày mai vào sáng sớm, cả bọn sẽ leo tiếp lên đỉnh để chinh phục ngọn núi cao nhất Đông Dương.



Chưa bao giờ tôi bị ở dơ như vậy & hôm ấy là lần đầu rơi vào cảnh ấy. Ăn tối xong cũng không có nước đánh răng vì nước trong chai để dành mà uống chứ đánh răng phí quá. Muốn qua chỗ cái hồ chứa nước suối ở láng kia thì phải qua một bãi sình nhão nhẹt trên mắt cá mới được, mà nước thì lạnh như nước đá… vậy nên ăn xong, ráng mò ra ngoài lều đội mưa hứng gió mà tranh thủ xách đèn pin đi tè một phát rồi nhanh chóng vào lại lều chui trong cái túi ngủ chắc cả năm chưa giặt mùi ẩm mốc kia ráng mà chợp mắt để sáng hôm sau dậy lên đỉnh Fansipan.

Mưa cứ rả rích từng đợt, gió thì cứ gào thét ngoài kia rít lên từng cơn cả đêm làm lều trại rung lên bần bật… cả đám phải cố gắng mà ngủ, cứ chợp mắt được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu để lấy sức ngày mai mà “lên đỉnh”. Có vậy mới thấy, muốn "lên đỉnh" cũng gian nan dữ lắm đó chứ không phải dễ dàng chi mô nghe bà con :)



Có lẽ lần ở dơ nhất tại điểm 2800m ấy sẽ không bao giờ phai nhạt trong trí nhớ của cả nhóm. Leo cả ngày quần áo lấm lem bùn đất, mồ hôi ra rít rịt… ăn uống ngay trên chỗ mình ngủ, ăn xong không súc miệng đánh răng mà vẫn để y vậy trùm mền mà ngủ… kinh hơn là sáng ra tờ mờ là đã bị tô mì gói đưa ngay trước mặt bắt phải ăn sáng để kịp giờ leo núi… Vậy là phải đánh răng súc miệng bằng tô mì, rửa mặt bằng miếng khăn giấy ướt… rồi chưa kể chuyện mùi khó chịu từ các đôi vớ của mấy anh chàng poster chui vào lều dọn dẹp chén dĩa sau khi ăn khiến cả trại muốn phát ói hay kinh dị hơn là mùi trong cơ thể chui ra sau cả ngày tòan nạp vào mà không cho ra haha... nói chung là rất chi là dễ sợ, giờ ngồi đây viết lại & nghĩ tới mà tự phục mình, phục không phải vì mình đã leo được lên đỉnh Fansipan mà là phục sao mình đã ở dơ kinh dị như rứa! :)


Sau khi "súc miệng" xong bằng tô mì gói, chúng tôi lại trùm quần áo lạnh, áo mưa, đeo vớ ny lông vào & mang ba lô tiếp tục leo chặng đường còn lại để lên đỉnh. Trời sớm mai ở núi cao đã lạnh rồi lại còn mưa tầm tã nữa mới xui xẻo cho cả nhóm chứ. Mưa cả đêm hôm qua như chưa đã, sáng nay trời lại tiếp tục dội những đợt nước lạnh tanh như đá xuống những con người nghỉ lễ nằm banh càng coi phim ở nhà không sướng mà lại ham hố đi hành xác nơi chốn núi rừng... Trên đầu thì nước mưa, dưới chân thì sình lầy, dốc đá trơn trượt... những thử thách ấy đã thêm vào để chuyến đi thêm gian nan & khổ cực hơn. Lên dốc, xuống dốc... hết trèo rồi bò... gặp những người đi lên đỉnh từ 3-4h sáng quay về hỏi ai cũng bảo chỉ còn 20' nữa, cố lên... cứ đi hết 20' rồi hỏi người khác cũng nghe câu trả lời y chang vậy... riết rồi thành ra quen luôn. Và khi chúng tôi đã leo lên đỉnh trở xuống lại khi gặp những người đi lên hỏi còn bao xa nữa chúng tôi cũng bắt chước những người đi trước mà trả lời dối trá "còn 20' nữa" để họ cảm thấy quảng đường họ còn gần mà cố leo tiếp lên.



Sau hơn 2 tiếng đội mưa đạp bùn từ trạm 2800m, hơn 9h sáng tôi cùng hai người bạn trong tốp đầu đã chạm đến đỉnh Fansipan. Cảm giác mình đã vượt quảng đường dài để lên đến đỉnh đã xua tan đi cái mệt nhọc của chặng đường đã qua. Ba anh em hét to và nhờ chụp vài tấm hình kỷ niệm cùng với cột mốc của đỉnh trong cái lạnh tê tái của núi cao, của mưa rừng lất phất & của gió mạnh bay thốc vào như muốn cuốn chúng tôi đi. Trên đỉnh lúc đó thật lạnh. Tóc tôi bắt đầu có những giọt sương giá bám vào thành hạt. Trời lạnh kinh khủng đến nỗi tôi không thể cởi áo khoác ra để chụp hình với chiếc áo đỏ chuẩn bị mặc sẵn vào rồi. Hai hàm răng đánh vào nhau lập cập, cầm máy hình mà run không chụp nổi... mây mù & sương giá kéo sà thấp che kín khung cảnh xung quanh chẳng cho chúng tôi nhìn thấy được quang cảnh hùng vĩ bên dưới từ đỉnh cao gì cả... nhưng vậy cũng vui rồi vì mình nghiệp dư, mang tiếng là còi vậy mà đã leo được lên đến nóc nhà Đông Dương rồi thì còn gì bằng chứ nhỉ? Ráng hứng thêm cái lạnh chút nữa để chen nhau ngắm đỉnh của ngọn núi cao nhất vùng Đông Dương & sau đó thay đôi vớ khô, chỉnh trang lại quần áo, ba lô để bắt đầu xuống núi.


Sau đêm ngủ lại chẳng được bao nhiêu ở trạm 2800m, tôi đã thay đổi ý định là sẽ không ở lại thêm đêm kế tiếp ở trạm 2200m như dự định ban đầu nữa mà sẽ xuống luôn dù biết sẽ rất mệt lắm đây vì phải leo xuống liên tục 8h đồng hồ để về lại Trạm Tôn. Nữa đường xuống tôi gặp những người trong tốp 2 của nhóm & bàn như vậy... tưởng bị từ chối nhưng không ngờ ai cũng cùng chung ý với tôi là sẽ leo xuống không ở lại thêm đêm thứ hai bởi ai cũng ớn với cảnh dơ bẩn & ngủ không được của đêm hôm rồi.




Và vậy là bắt đầu chúng tôi từ từ xuống núi. Đi lên đã cực, đi xuống lúc trời mưa trơn trượt lại càng khổ hơn. Trọng lượng cơ thể dồn hết vào mấy đầu ngón chân khi xuống làm cho 2 ngón chân cái tôi tê nhức & về đến trạm Tôn là bầm tím 2 móng chân cái luôn! Và đó là vết thương duy nhất trên cơ thể trong chuyến đi chinh phục đỉnh Fansipan còn in dấu lại... để rồi giờ đây khi nhìn xuống 2 ngón chân cái bị bầm tím móng là nhớ ngay đến chuyến đi hành xác của mình.



Xuống đến trạm 2800m, chúng tôi ăn vội bữa trưa là tô cơm với miếng trứng chiên... sau đó lại tiếp tục vượt quãng đường rất nhiều dốc cao & trơn trượt của những tản đá đầy rêu phủ để về trạm 2200m mất hơn 3h đồng hồ. Dừng trạm 2200m nghỉ một chút uống nước lấy sức & lúc này trời đã tạnh mưa, đâu đó nơi sườn núi có nắng vàng lấp ló rồi nên cũng đỡ... thế nên đoạn đường từ trạm 2200m xuống đến đi6ẻm xuất phát là trạm Tôn chúng tôi không gặp nhiều khó khăn về thời tiết nhưng do sức đã cạn nên bước chân ngắn lại, hai ngón chân cái của tôi bắt đầu đau hơn do bầm... nhưng cũng phải ráng mà lê bước... vượt qua những con dốc lên xuống, băng qua con suối mát rượi... để rồi khi nghe được tiếng xe chạy ngoài phía xa kia cả nhóm bắt đầu ré lên sung sướng vì đã sắp kết thúc hành trình.



Bò lên con dốc cuối, trạm Tôn hiện ra trước mặt... mấy anh em nhảy cỡn lên vì sung sướng... tôi thì tháo liền đôi giày ra để nhìn 2 ngón chân cái bầm tím của mình ra sao... rồi vứt luôn đôi giày giải phóng cho đôi chân & ngồi uống nước chờ xe chở về Sapa ăn tối.

Sau đó hơn 1 tiếng, nhóm thứ 2 của chúng tôi cũng về tới & khâm phục nhất là em gái yếu nhất trong nhóm, đã vượt rừng vào ban đêm cùng với người poster đi cùng về đích cuối cùng lúc 10h đêm... quả là em có ý chí & tinh thần cao nhất. Hy vọng em vượt qua thử thách này rồi thì những thử thách khác trong cuộc sống em& mọi người sẽ vượt qua một cách nhẹ tênh thôi phải không?

Khép lại chuyến đi Fansipan, tôi thấy mình có thêm những trải nghiệm mới & tự phục lấy bản thân mình đã vượt qua được quãng đường đèo dốc khó khăn như vậy. Tôi phục mình là 1 thì phục cho các em chân yếu tay mềm trong nhóm gấp 10 lần bởi họ chỉ là những cô gái chàng trai dân văn phòng hàng ngày chỉ biết máy tính, điện thoại chứ không phải trâu bò như mình... nhưng rốt cuộc cũng đã vựơt qua được chặng đường khó khăn giữa thời tiết mưa lạnh như vậy. Có thể đối với những người khác, việc leo Fan chỉ là chuyện nhỏ, chỉ là bình thường... nhưng với anh em chúng tôi, đó là thử thách lớn, là gian nan khó khăn & là quãng đường núi rừng kinh khủng nhất mà chúng tôi đã từng trãi qua... với chúng tôi, leo Fan không chỉ là sức khỏe, độ dẻo dai... mà quan trọng hơn cả là ý chí vượt qua thử thách để đạt đến thứ mình muốn.
Ai đó còn trẻ, nếu muốn thử thách ý chí & sức dẻo dai của mình theo tôi là hãy leo Fan một lần trong đời để có những trải nghiệm thật đáng nhớ!



Vô số kinh nghiệm chia sẻ của rất nhiều người leo núi pro đã đi chia sẻ khắp trên các diễn đàn, báo mạng... riêng tôi có vài thứ xin chia sẻ đối với một người leo núi nghiệp dư là:
- Trang phục: nên mang quần áo loại vải dù mỏng nhẹ, ấm, ít thấm nước & mau khô. Đoạn đầu leo chút sẽ nóng nên chỉ cần mặc gọn nhẹ, ko cần mặc tùm lum ngay từ đầu mà có thể mang short, áo thun mỏng là ok rồi.
- Giày: nên mua giày lính bán ở chợ Dân Sinh chỉ 100k/ đôi chứ đừng phí giày xịn... giày lính đi độ bám rất cao.
- Nên mang theo nhiều vớ [ vớ vải loại dài & cả vớ nylon chống thấm nước ] cũng như bao tay để thay khi bị ướt vì thời tiết ở núi mưa nắng thất thường lắm.
- Nên leo theo chương trình 2 ngày 1 đêm là đủ vì ở thêm trên núi sẽ rất mệt & chán
- Nên mang theo máy ảnh loại nhỏ gọn nhất cho nhẹ
- Nhờ poster chặt cho 1 cây trúc nhỏ làm gậy để dễ leo hơn.
- Đèn pin, áo mưa, dầu gió, băng dán cá nhân, thuốc đau bụng, cảm... 
- Không cần mang theo đồ thay, chỉ cần một bộ trong người & thêm cái áo thun nữa cho 2 ngày 1 đêm là đủ rồi.
- Nên chịu tốn thêm chút đỉnh mà book qua cty tổ chức tour leo núi để tránh việc mắc công mướn porter, mang theo lều trại, túi ngủ, thức ăn... vì nếu tự mang theo, cho dù mướn porter vác nhưng khi lên đến trạm nghỉ là tất cả đã mệt rồi ai sẽ lo dựng trại cho? ai sẽ lo dọn đồ ăn uống cho?...
- Chocolate, kẹo ngậm, nước tăng lực... luôn mang theo để cung cấp năng lượng cho cơ thể.
- Tinh thần là quan trọng nên cứ thoải mái từ từ mà leo, hít thở thật sâu... đừng nghỉ dọc đường quá nhiều.